Cuộc đời thật lắm nỗi gian nan

Hàng đêm và hàng đêm, mọi sáng và mọi sáng. Dù đi ngủ hay thức giấc lúc nào mình cũng ôm những hoài bão với mơ ước lớn lao.

Thế mà bây giờ, tối nay, niềm mơ ước lớn nhất ấy trở nên nhỏ nhoi lạ lùng: làm sao lựa được tư thế nào ngủ cho ban đêm khỏi thao thức… :((

Tất cả, tất cả chỉ vì cú xòe ban chiều, lúc hoàng hôn, ôi quả xòe tai vạ…

Buổi chiều, xe ta bon bon trên đường Phạm Hùng, vượt bao nhiêu suối đèo đồi nương, kìa xe ta băng băng qua Mỹ Đình (mượn lời bài Chào em cô gái Lam Hồng tý)

Nói chung là xe mới nên cũng hớn cơ, đi bét cũng phải tầm 40-50km/h. Đi đường thành phố cứ tưởng là mấy bác già cả đi chậm bao giờ chả hít bụi, nhưng đời đâu như mơ, cao nhân ắt có cao nhân trị… từ đằng sau vọng lên cái tiếng phìn phịt phìn phịt như tiếng công nông, lúc đầu cũng chột dạ bảo “quái, nhà nước cấm công nông từ lâu rồi cơ mà”. Toan quay lại nhìn thì lại chột dạ phát nữa “ôi giời quan trọng đíu gì, công nông thì đuổi mình bằng niềm tin và hi vọng Hà Thành àh”, rồi giữ nguyên tốc độ, mình tiếp tục vừa đàn môi vừa phới.

Nhưng mà cái tiếng phành phành ấy nó cứ to dần, thấy rợn rợn người mình liền quay lại coi nó là con gì, thì ra là một cái dream chiến của một bác cũng đứng tuổi, đang luồn lách vỉa qua hết gầm xe tải lại tới cốp xe con, chắc đang vội gì mặt ổng có vẻ căng và thẳng. Nghĩ bụng “thôi gặp phải đại ca già gân lại bận công cán rồi, thanh niên sống đẹp nhường đường cho cụ phới vậy”. Nghĩ là làm, mình liền đi mén mén vào vỉa hè định cho đại ca ấy vượt xong rồi lại lao ra lòng đường tiếp. Nhưng trời chẳng chiều ý người, đại ca ấy cũng nào chỉ muốn có thế .T_T.

Sau khi tạt đầu một chiếc xe bus, anh ấy định vượt phải thêm một cái taxi của hãng Mỹ Đình mang biển số éo gì ấy (ko quan trọng) khốn khổ cái thân tôi là cái taxi ấy lại đang vượt một thằng taxi khác cũng của hãng Mỹ Đình, dẹt ku thằng tài xế nó vượt xe công ty của nó làm gì không biết.

Thành ra giây phút ấy, khoảnh khắc ấy, một ô tô vượt một ô tô, một xe máy lại vượt cái ô tô đang vượt cái ô tô ấy, mà ngang hàng cái ô tô của thằng tài xế ngu nói trên, về phía vỉa hè là người thanh niên đang nhường đường cho con công nông già cả muốn vượt qua cả 3 phương tiện rẻ tiền mà khốn khổ này.

Đường chẳng còn rộng, xe đang nhanh, quành vào ô tô thì mài mõm đường nhựa, đại ca kia đành chọn phương án hãm hại mầm non đất nước, anh đánh tay lái quặt thẳng vào đầu xe mình… soạtttt…

“Thôi thôi xòe 100% rồi, bác đáng kính, bác hại đời cháu rồi” nhãn thần như điện mách bảo mình như vậy… đoạn này tạm dừng trình bày quan điểm tý, trước giờ mình vẫn giữ suy nghĩ là thà đau còn hơn xấu, mài mặt xuống cái nền này thì Chí Phèo còn phải gọi làm sư cụ, mà quan điểm là thành phản xạ, thôi quay lại kể tiếp… mình buông ngay xe ra rồi tung người lên không trung như tư thế “Lăng ba vi bộ” của Đoàn Dự áh, nhưng tiếp đất thì không được vãi lều như anh này, thành ra gần 10m là quãng đường mình lăn lộn từ lúc tiếp đất tới chính thức ngừng chuyển động, tính từ lúc rời công ty. Tự nhiên như bị sét đánh, thấy tê tê nơi chân phải và tay trái, nhưng mà đúng như dự tính của mình là chả trầy xước chỗ nào cả, hề hề…

Chắc pha nhào lộn trông cũng thảm khốc nên người bác kia bỏ xe chạy lại ngay hỏi “trời ơi bác xin lỗi, cháu có làm sao không”, lúc ấy mình chưa đau đâu, nhưng mà cái kiểu ê ẩm này là mình biết nghiêm trọng rồi, nghĩ rồi chân tay buông thõng như cái thằng bại liệt, thều thào mãi mới nói hắt ra được một câu: “huhu đưa cháu vào viện đi, đi bằng xe cháu ý”. Bác này liền nhờ ngay một chú xe ôm đi xe bác ý vào viện còn ổng dùng xe mình chở mình dzô đó.

Vào đây thì mình thấy đau thật rồi, “lạy giời đừng đánh gãy chân con, con còn muốn chạy”, sau một hồi nắn bóp, thằng bác sỹ xấu trai hỏi một câu rõ ngu: “ĐAU KHÔNG ???”, mình chả còn tâm trí nào mà nghĩ tới thái độ thằng này, đành đau khổ trả lời: “có em đau lắm ạ, em bị sao hả anh T_T”. Thằng cha phán tiếp: “KHÔNG SAO, BÀN CHÂN VÀ ĐẦU GỐI BONG GÂN, TAY SÁI NHẸ THÔI, CHẤM HẾT. CÓ LẤY THUỐC Ở ĐÂY HAY ĐỂ VIẾT ĐƠN VỀ TỰ MUA”, xong rồi nó nói nhỏ với mình một câu rõ nham hiểm: “giờ còn đỡ chán, mai còn đau nữa…”

“Tốt rồi tốt rồi, nhan sắc bảo toàn, xương xẩu nguyên vẹn”, vừa đau vừa mừng, mình cười nham nhở, quay sang trìu mến nói với người bác – tác giả của toàn bộ sự việc – mặt đang xanh như tàu lá, rằng: “bác ơi cháu không sao rồi, thôi bác về đi cháu tự về được”, mình nói vậy vì trông ông bác cũng chẳng giàu có gì mà bắt đền cả, lại có vẻ sốt sắng lo lắng cho mình như cho con cháu, chứ gặp ông bà nào đã kiêu kiêu còn lạnh lùng thì ít nhất phải bắt đền đến nửa đêm, cái tội đùa với nhà chùa… >”

Lếch thếch lết được về đến nhà, vừa đau vừa than thở cái thói đời phụ bạc con người nho nhã hiền lành, bố mẹ lại chả có ai ở nhà, cố mò vào tủ lạnh lấy ít đá chườm chườm cho đúng lời bác sỹ, cũng may ở trên công ty ăn nhiều giờ vẫn no nên chả phải tìm cái ăn nữa… đi tắm… ngồi máy tính trưng cái status ăn vạ, được hỏi thăm… ngồi đau quá bỏ máy đấy, phi lên giường lựa thế nằm, thiu thiu 1 lúc trật tư thế lại đau chồm dậy… ngồi máy tính, vào facebook chim lợn xem có gì chém không… chợt thấy blog của mình lâu lắm rồi chả viết… thế là vào làm phát.

……. 21 tháng 7 năm 2010… ngã xe……

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s