Scenes From A Memory

Từ những ngày còn làm mẹ đau vì những cú đạp từ bên trong bụng, tôi đã được làm quen với âm nhạc, đó là các bản quan họ trữ tình mà ca sĩ Thu Hiền hay biểu diễn qua đài phát thanh và băng cát-sét, và đến ngày tôi lọt lòng cũng là ngày bác tôi đi Nga về, đem về cái máy quay đĩa hát cùng với cơ man là đĩa nhạc của Modern Talking, tôi lớn lên trong niềm yêu thích thứ âm nhạc được coi là “xập xình, tân tiến” thời đó.

Tôi chia tay Modern Talking vì nhà tôi chuyển nhà xa nhà bác để tôi đi học tiểu học và cũng vì đĩa CD ra đời, mấy cái đĩa nhạc to như lồng bàn ấy tôi phát cho lũ trẻ bạn tôi bấy giờ làm con lăn hết (nghĩ lại cũng tiếc, mấy chục cái đĩa ý bi h bán đồ cổ được khối tiền). Bấy giờ đến với tôi là MTV Châu Á, chị cả tôi học lớp Tiếng Anh của trường chuyên tỉnh, chị ấy có 1 chị bạn cùng lớp nhà ở huyện khác đến ở thuê, 2 chị này là fan cuồng nhiệt của MTV và tất nhiên tôi được hưởng sái, hồi đó sao mà tôi hậm mộ Boyzone, Back Street Boys với 911 kinh khủng, tất cả các bài hát của họ tôi đều thuộc nhạc ngay lần nghe đầu tiên, lời thì đương nhiên… tắc tịt nhưng vẫn được các chị khen là có “năng khiếu âm nhạc”, sướng thao hết cả thức.

Sau bốn năm là cả hai chị đi học đại học hết, mất sư phụ nhưng “trình” nghe POP của tôi lại tăng hơn cả các bả sau 3 năm cuối cấp 2, tôi sưu tầm và nghe những bản POP bất hủ đẹp mê hồn của Elton John, những bản Blue mềm mại của Eric hay sưu tầm nhạc của các Diva bấy giờ như Celine Dion, Madona hay Barbara… nhưng cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, tôi nghe được POP, Blue, Soul, biết ý nghĩa từng bài hát, nhưng chúng không mang lại cho tôi nhiều ý nghĩa thực tế ngoài việc nghe giải trí cho thoải mái đầu óc, và rồi tôi cũng thi và học trường chuyên cấp 3 giống như 2 chị, theo lệnh phụ mẫu, một cột mốc cực kì quan trọng của tôi.

Tôi đã học đại học năm thứ 3, đến giờ là 6 năm kể từ ngày tôi học cấp 3 và biết thế nào là Rock, không nhiều lắm nhưng đủ làm tôi thay đổi.

Rock cho tôi một mơ ước. Nghe bao nhiêu là nhạc hồi nhỏ nhưng từ bé cho tới hết cấp 2 tôi chỉ mơ mình được là một trong “Năm anh em siêu nhân” thôi, 1 thằng bé với ước mơ “cứu thế giới”. Nhưng từ cái ngày tôi thấy một gã đứng trên cây đàn piano, cất lên tiếng đàn guitar đã làm đôi tai của tôi chết điếng, thì tôi bắt đầu hi vọng một ngày nào đó, tôi cũng sẽ như thế. Mơ ước của tôi trở nên hiện thực hơn chút xíu: làm một vocalist đỉnh cao, nhưng càng nghe rock, tôi lại trở lại với ước mơ cháy bỏng về một ngón đàn thần sầu nào đó. Bởi guitar là linh hồn của một rock band thứ thiệt.

Phải nói nhìn thấy hắn cầm cây guitarlead bước lên cây đàn piano chính là một trong những bước ngoặt lớn nhất đời tôi.

Đúng như mọi người nói, Rock luôn an ủi con người trong những lúc cảm thấy khó khăn nhất. Cho đến bây giờ, tôi, cũng như rất nhiều người, vẫn giữ quan niệm rằng Rock là thứ âm nhạc quá khích, ầm ĩ, thậm chí là quá điên loạn. Nhưng, có lẽ sẽ là không quá sáo rỗng khi nói với bạn rằng, chính trong cái “ầm ĩ, điên loạn” ấy có thể là những triết lí lớn lao, những khoảng lặng u tối nhưng trữ tình, để ta có thể đánh mất đi chính mình, quên đi tất cả những nỗi buồn, gục ngã trong những

tiếng gào thét để đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết…

Đã bao giờ bạn tự hát cho mình nghe November Rain dưới cơn mưa?

Ngắm bình minh trong giai điệu của Morningrise bên một cửa sổ?

Bạn sẽ hiểu rằng tôi không hề nói dối.

Bao nhiêu năm qua, tôi có biết bao nhiêu người bạn. Đã từng “mất ăn, mất ngủ” vì một bạn gái xinh xinh nào đó. Nhưng tôi bỗng chợt nhận ra rằng, dù có thân đến mấy, dù có thích đến mấy thì một ngày nào đó, họ, tất cả họ, trừ vài người, đi ra khỏi cuộc đời tôi, không quay đầu lại. Một đôi lúc nào đó, tôi ngồi một mình, không coffee, không rock, nhớ về những gĩ đã qua, tôi cũng nghĩ về việc gọi điện cho họ hoặc nối lại liên lạc. Nhưng, tại tôi hay tại họ, họ đã hoàn toàn đi ra khỏi cuộc sống của tôi rồi, và điều duy nhất tôi nhận thấy thật sự cần thiết, đó là sống, đối mặt với thực tại và suy nghĩ về tương lai. Chỉ còn Rock – người bạn “không mồm” mãi mãi ở lại, giúp tôi. Đó là người bạn “không có thật”, không “sờ nắm” được, nhưng khó có thể sống qua ngày không có nó.

Đã bao giờ bạn tin rằng, có một thứ âm nhạc được người ta coi là một tôn giáo?

Tôi sống thật với lòng mình từ khi nghe Rock. Tôi đã đến với Rock trong sự giả dối. Tôi đã đến với Rock với mong muốn biến mình trở thành một gã lập dị, hay ít nhất là muốn người khác nhìn nhận mình như một kẻ khác người cảm thụ được một thứ âm nhạc “trí tuệ, kén người nghe”. Nhưng cũng như bao người khác, tôi đã nhận ra rằng, Rock sẽ cho bạn một tâm hồn chứ không phải là một vẻ ngoài “sành điệu.” Nghe Rock, tôi rất ghét những gì không thật với chính nó.

Tôi ghét những ban nhạc như Bon Jovi hay Linkin Park hay những band rock hiện đại bây giờ, dùng những âm thanh commercial đánh đồng Rock của tôi với những thứ âm nhạc mì ăn liền rẻ tiền, họ làm như cho đủ nhạc cụ của 1 band rock kêu lên là thành rock sao?

Tôi ghét những thằng như tôi ngày xưa. Tôi ghét những đứa suốt ngày rêu rao “Đến năm 27 tuổi tao sẽ tự tử” (Kurt Cobain – một huyền thoại nhạc rock cực cá tính, tự sát năm 27 tuổi). Tôi ghét cái kiểu một thằng nào đó tỏ vẻ coi thường Rock việt, tỏ vẻ coi thường một người bắt đầu nghe rock hoặc ra vẻ “bố mài dòng léo nào cũng biết”. Có cần phải biết Jimi Hendrix chết thế nào, cần phải biết Paul McCartney bị bắt ở Nhật năm nào không? Tôi đếch cần, tôi chỉ cần được nghe thứ âm nhạc làm bình lặng tâm hồn tôi, và sẽ không bao giờ tôi tạo ấn tượng với cô bạn nào với một câu thời thượng: “mình thích rock – LinkinPark và Bức Tường” , không bao giờ.

Nghe Rock, bạn sẽ nhận ra rằng, giả dối là một điều quá dễ dàng. Không quá khó để biến mình thành một “trùm Progressive – một thể loại khó nghe và phức tạp nhất của rock” bằng cách tìm thông tin về những Yes, Jethro Tull, Rush,… nhan nhản trên Internet, kiếm một vài đĩa nhạc của họ, học thuộc lấy vài câu, hay tệ hơn là chỉ học thuộc cái list thôi chẳng hạn. Chỉ cần có thế, bạn sẽ tự biến mình thành một “anh tài” (có vẻ) cảm thụ được thứ âm nhạc mà phần lớn rockfan phải “lắc đầu, lè lưỡi, iem chịu chửa nghe bao giờ.” Nhưng như thế, bạn sẽ không bao giờ tìm được một người đồng điệu về tâm hồn với mình – một điều thực sự quan trọng với Rock. Bạn sẽ thấy mệt mỏi và chán nản khi cứ phải nghe những câu riff Metallica nặng nề mà bạn yêu thích một cách vụng trộm.

(Tôi học được điều này bởi thực sự tôi thích và nghe nhiều Progressive, trước đây tôi định đọc trên Internet lấy mấy cái tên để đi chém gió, nhưng may mắn là bài viết đó kèm cả link download, tôi đã nghe và nhận ra Progressive sinh ra không phải để phô trương, từng mất 4 năm chỉ hiểu nổi 2 album Progressive và thấy mình còn quá nhỏ bé để ra oai với ai đó, thậm chí với chính mình)

Hay là, không quá khó để tạo cho mình vẻ ngoài “điên điên, lạnh lạnh, buồn buồn, bụi bụi” không chỉ rất “đúng kiểu” Rock mà còn rất “hợp thời” nữa. Nói chung khi chỉ nhìn dáng vẻ đó tôi cũng không phân biệt được đó là cá tính tự nhiên thật sự hay chỉ là cái vỏ người ta tự chăm chút cho mình, cho nên mới nói là dễ dàng giả tạo. Nhưng đó liệu có phải là giá trị thật sự của Rock, khi mà rất nhiều người đã khẳng định rằng “Rock giúp cho người ta quên đi nỗi buồn, chứ không biến người ta thành một thứ ủ dột rũ rượi.” Và quan trọng hơn hết, âm nhạc, cũng như Rock, có sinh ra để người ta tự lừa dối mình?

Sống thực lòng với Rock, chỉ Rock, không gì khác, vẫn hơn.

Đã có nhiều lúc tôi nghĩ về quá khứ. Sự thực là có rất nhiều người, không có Rock, vẫn “sống tốt, sống khỏe.” Có thể, nếu tôi không đến với Rock, cuộc sống của tôi vẫn tiếp diễn. Có thể (theo mọi người xung quanh) tôi không tệ như bây giờ. Nhưng, tôi biết, tất cả đều là câu điều kiện loại 3. Quá khứ là quá khứ, không thể thay đổi được… Tôi biết, có thể Rock đã biến tôi thành một thứ gì đó rất khó chịu đối với nhiều người xung quanh, trong mắt họ một người có những suy nghĩ, những hành động thật khó chấp nhận, những sở thích và ăn mặc kì quặc. Nhưng rồi, liệu những người ấy có ở lại trong cuộc đời tôi, cho tôi nghị lực, nhận ra những tình cảm chân thật trong tâm hồn tôi như Rock đã làm, lúc tôi cảm thấy cô đơn?

Khi tôi buồn, rock vực tôi dậy bởi những cú riff mạnh mẽ sau nền ballad thảm hại. Khi tôi vui, có Queen, Aerosmith bầu bạn với những bản arena (thể loại của Queen) tình tứ hay cái chất giọng nhếch nhác tức cười của Steve (vocalist của Aerosmith).^^.

Hiện tại là vậy, Rock cho tôi một tâm hồn tôi mong muốn, cho tôi cái nhìn cuộc sống làm tôi yêu đời, vực tôi dậy khi tôi thất bại mà léo cần đến những cuộc giải đen hay liên hoan thâu đêm suốt sáng. Còn tương lai của tôi, tôi không biết sẽ thế nào, rock không trả lời cho tôi… Nhưng kệ, cái gì đến sẽ đến, cứ để cho nó tự nhiên và tình cờ…

… như cái ngày tôi thấy Slash bước lên cây đàn piano…

NOTE: Tôi đọc ý tưởng về bài viết này một lần và nhớ như in vì nó trùng với trải nghiệm của tôi một cách kì lạ. Lúc viết lại thành câu chuyện của mình thì tôi không còn tìm được, internet chỉ còn lại các trang web quote lại bài của tác giả. Nếu tình cờ đọc được, tác giả hãy thông báo lại để tôi dẫn nguồn tới bạn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s