Thất bại số 2

Đầu năm 2015 là một thời điểm đặc biệt. Khi đó tôi đã làm việc gần 5 năm tại một công ty khởi nghiệp hàng đầu trong nước, nhìn chung tốc độ học hỏi ở đó không còn được như vài năm ban đầu. Tôi vẫn phát triển bản thân thông qua việc đọc sách mỗi khi có thời gian rỗi. Một lần tôi đọc được hai quyển sách nói về khởi nghiệp (cụ thể là startup). Tôi thật sự phấn khích với việc một startup tạo ra giá trị và phải học hỏi nhiều thế nào để đạt tới thành công.

Cùng thời gian đó, hai người bạn cùng lớp của tôi du học ở Mỹ và Châu Âu về. Hai anh chàng đó muốn thực hiện một dự án về một hệ thống dữ liệu thông minh, và thật tình cờ là tôi có cả kĩ năng và nguyên liệu để cùng làm việc đó với họ.

Tôi lập tức muốn nghỉ việc ở công ty (Cốc Cốc), chiêu trò của tôi là đòi tăng lương rất cao, công ty không đáp ứng được và tôi sẽ lấy lý do đó để ra đi. Nhưng không ngờ là công ty đáp ứng mức lương đó thật, tuy rất cảm kích nhưng tôi lại tiếp tục mánh khóe của mình. Tôi nói rằng quá trình tăng lương diễn ra quá lâu và vấn đề của tôi giờ không còn là tiền nữa, tôi đã tự tìm được cách của mình và sẽ nghỉ việc để dành thời gian cho nó.

Vậy là xong, tôi nghỉ việc để cùng hai người bạn bắt đầu một dự án mới. Tôi quá tự tin khi cho rằng mình đã có nhiều kinh nghiệm và kĩ năng để xây dựng được dự án tiềm năng đó. Nhưng tôi đã nhầm, sau 7 tháng nghỉ việc và làm không lương, tôi nhận ra mình còn quá non nớt.

Hai người bạn của tôi du học về, họ làm việc với một tâm thế được học hành từ nền giáo dục vượt trội hơn. Tôi làm việc với tâm thế là người có kinh nghiệm và kĩ năng. Điều tệ hại là cả ba đều tự cho là mình quan trọng, mọi quyết định đưa ra đều phải thảo luận và giải quyết rất lâu mới đi tới thống nhất cuối cùng. Trong nhóm hai người này tôi chỉ giao tiếp thuận lợi được với một người, cho dù là toàn cãi nhau trong công việc, nhưng ít nhất tôi hiểu được suy nghĩ của anh chàng này. Còn người kia, có lẽ do tôi chưa đủ giỏi để anh ta có thể giao tiếp thoải mái với tôi.

Sáu tháng kể từ khi nghỉ việc, tôi tìm kiếm thêm sự giúp đỡ của một vài người bạn nữa và cả nhóm đã xây dựng được khung của sản phẩm. Tôi nghĩ đã đến thời điểm tìm nhà đầu tư để tiếp tục phát triển sản phẩm.

Đây là sai lầm rất lớn, chúng tôi đã tốn 6 tháng xây dựng dự án mà không nghĩ tới việc kiểm tra xem nó có phù hợp với thị trường Việt Nam không. Và ngay lập tức chúng tôi nếm trái đắng cho sai lầm này.

Chúng tôi đã đi gặp gần một chục nhà đầu tư khác nhau, cả cá nhân lẫn tổ chức và đều nhận được những cái lắc đầu. Dự án của chúng tôi hướng vào đối tượng quá rộng, và hơn nữa đây là ý tưởng hai anh chàng mang từ đất Mỹ về, nó còn quá mới mẻ ở Việt Nam. Không một nhà đầu tư nào nghĩ rằng nó có thể khả thi, tới lúc đó chúng tôi mới nhận ra là họ đúng.
Hiện tại đang là tháng thứ 6 và bản thân tôi chỉ còn tiền sống không lương trong 3 tháng.

Chúng tôi buộc phải cân nhắc chuyển hướng dự án sang một ngách thị trường nhỏ hơn, và khi phải chọn ngách nào thì sự khó khăn trong giao tiếp và ra quyết định bởi 3 người mới lộ ra. Tôi ủng hộ hướng đi A còn anh chàng tôi khó giao tiếp ủng hộ hướng đi B, cậu bạn còn lại tôi đã thuyết phục được cậu ta theo hướng đi A.

Cuối cùng cả nhóm đã chọn hướng đi của tôi và tìm được một nhà đầu tư nhờ may mắn. Bên đầu tư cung cấp tài chính để chúng tôi tiếp tục hoạt động trong 2 năm với một số điều kiện ưu tiên cho họ.
Nghe thì có vẻ thành công, nhưng bản chất dự án ban đầu đã thất bại, thay thế bằng một dự án có định hướng nhỏ hơn và chịu nhiều ràng buộc bởi nhà đầu tư. Chúng tôi nhận đầu tư trong tình trạng không còn cách nào khác và bị kiểm soát về tài chính.

Và quan trọng hơn, cậu bạn chọn hướng đi B đã quyết định rời nhóm vì không thích hướng đi A này. Đối với cậu bạn còn lại và tôi, đây là một sự thất bại lớn. Người bạn ra đi là một tài năng và chúng tôi không làm sao giao tiếp để hiểu được cậu ấy, không biết tới bao giờ chúng tôi có một cơ hội thứ hai với cậu ta. Quan trọng nhất với mọi nhóm và tổ chức là con người, bản thân tôi đã không làm tốt được công việc liên kết và giao tiếp trong nhóm. Để một thành viên vừa là bạn, vừa là tài năng ra đi là một thất bại lớn, tôi chưa bao giờ thích cảm giác này.

Chốt lại, những thất bại mắc phải:

  1. Quá mơ mộng và thiếu kĩ năng là điểm yếu chết người khi lập nghiệp.
    Hậu quả: thiếu kĩ năng thuyết phục và giao tiếp sẽ bị chia rẽ lúc khó khăn
  2. Xây dựng sản phẩm mà không tính trước tới sự chấp nhận của thị trường.
    Hậu quả: Thị trường và nhà đầu tư không chấp nhận hoặc chưa sẵn sàng với sản phẩm. Dẫn tới công sức và tiền bạc lớn trước đó tiêu tùng cả. Để chuyển hướng, bạn sẽ rơi vào tình cảnh không còn nhiều sự lựa chọn nếu không còn nhiều tiền.
  3. Giao tiếp vô cùng quan trọng. Bạn sẽ mất những người bạn hay những thành viên tài năng không phải vì bạn không xứng tầm với họ, mà bởi vì bạn không giao tiếp và hiểu được họ.

Tuy rằng việc được đầu tư còn bị nhiều ràng buộc và kiểm soát và nhóm chủ chốt chỉ còn 2 người. Nhưng ít nhất chúng tôi có thể sống thêm 2 năm để phát triển và không mắc lại những sai lầm cũ. Ta quyết định bởi 2 người cũng có vẻ như dễ dàng hơn 3. Chúng tôi vẫn còn những cơ hội tếp tục dấn thân. Quả thật cũng rất phấn khích!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s