Thất bại số 4

Tháng 6/2016. Trời nóng như thiêu.

Sau hai tháng kể từ thất bại số 3 rằng phía đầu tư gặp khó khăn và xem chừng họ không còn muốn tiếp tục thỏa thuận với nhóm làm việc của tôi, tuy nhiên họ vẫn khẳng định sẽ tiếp tục hỗ trợ bằng cách giới thiệu các nhà đầu tư khác hoặc tiếp tục mức giải ngân tằm tiện như hiện giờ.

Tôi nghĩ đây là một chiêu bài, tôi đã đi gặp một nhà đầu tư cùng network đó và biết rằng không có chuyện chúng tôi được giới thiệu gì cả. Họ đã chuyển hướng đầu tư sang Mỹ và nhân tiện “thuê” luôn một thành viên của nhóm tôi làm cùng. Việc tiếp tục giải ngân tiết kiệm có vẻ là cách để chúng tôi chán nản và sẽ tự đề nghị kết thúc thỏa thuận, và phía nhà đầu tư sẽ không phải mang tiếng phũ phàng.

Nếu đúng vậy thì họ đã đạt được mục đích, với sự thiếu kinh nghiệm và thiếu các mối quan hệ, chúng tôi vẫn đang phải ngụp lặn để outsourcing (một hình thức thời vụ) để team có thể sống sót. Chúng tôi không thể tìm kiếm một nhà đầu tư khác nếu còn thỏa thuận hiện tại, và cũng không làm gì nên hồn với mức giải ngân nhỏ giọt theo từng tháng.

Chúng tôi quyết định tự đề nghị kết thúc thỏa thuận. Việc này có hai lý do.

Thứ nhất là công cuộc outsourcing giúp chúng tôi học hỏi được thêm và nhìn được một số định hướng mới, chúng tôi thực sự nghiêm túc về suy nghĩ cần chấp nhận thất bại và bắt đầu lại.

Thứ hai, về một số khía cạnh, chúng tôi rất trân trọng quá trình làm việc cùng nhà đầu tư cũ bởi quá trình đó giúp chúng tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Cũng có thể họ đã tạo ra một thỏa thuận không hề công bằng cho chúng tôi, nhưng tôi có cảm nhận họ cũng đã thực hiện nó theo chiều hướng tốt hơn cho cả hai phía. Càng kéo dài thì bên mất tiền, bên mất cơ hội. Tôi đã đề nghị với nhà đầu tư sắp xếp một “cuộc chia tay”.

Nhưng cũng khổ, do chỉ chú ý vào việc nói về sự thật cho dứt khoát cho cả hai, tôi quên mất rằng thời điểm nói chuyện với nhà đầu tư gần với thời điểm giải ngân tiền đầu tư trong tháng.

Họ đồng ý rất nhanh và ngay lập tức chúng tôi có một tháng không lương. Nghĩ lại nếu tôi đề nghị chậm lại vài ngày, có thể anh em có thêm một tháng cơ hội. Nói chung hành động này khiến tôi bất ngờ, nhất là trong khi phía họ vẫn đang sử dụng dịch vụ của chúng tôi. Về lý thì cũng chưa kí tá kết thúc gì, về tình thì với tôi đó là đề nghị tốt hơn cho cả hai. Có vẻ như trong suy nghĩa của phía đầu tư, chúng tôi đáng ghét hơn chúng tôi tưởng và đây như là dấu hiệu của một sự trừng phạt.

Ngay khi biết điều này thì đây là suy nghĩ trong tôi: “thất vọng và nghĩ rằng động thái cuối cùng đó đã giết chết phần suy nghĩ tốt đẹp còn lại tôi dành cho phía đầu tư, và tôi sẽ khó mà nói về bất cứ điều tốt nào về họ sau này. Chúng tôi đang ở vị trí có thể tuyên bố đơn phương chấm dứt và làm họ mất mặt. Tại sao chúng tôi chọn cách hòa bình mà họ chơi không đẹp vậy?”

Ngẫm lại, có lẽ cảm tính về sự mất mát đã khiến tôi có suy nghĩ như vậy. Sự thất bại của nhiều bên làm chúng ta không còn bao dung với nhau, một khi đã ra quyết định thì cãi vã chỉ tổ mất thời giờ. Và tôi quyết định im lặng, giữ lại phần suy nghĩ tốt đẹp và biết ơn họ, và không gì khác nữa. Tiên trách kỉ hậu trách nhân, mọi sự suy cho cùng cũng do mình cư xử và lựa chọn.

Đây là thất bại cuối cùng của nửa đầu năm 2016, phía trước còn rất nhiều việc để làm. Và giờ là lúc tổng hợp lại những gì được và mất và rút ra bài học kinh nghiệm, hi vọng ai đọc blog này mà cùng cảnh ngộ có thể tham khảo.

Những gì đạt được

  • Kênh công nghệ blog.richanchor.com: đây là tài sản trí tuệ của nhóm chúng tôi, thật tuyệt vời rằng nó đã và đang và giúp chúng tôi kết nối tới rất nhiều nghiên cứu sinh và bạn bè công nghệ ở nhiều nước.
  • Sự trưởng thành và tư duy kinh doanh: điều này thật khó đo đếm. Quả thật đây là điều chúng tôi phải cảm ơn quãng thời gian vừa rồi. Bước vào một network của các nhà đầu tư và kinh doanh dạy cho chúng tôi nhiều bài học về kĩ năng và tinh thần của một doanh nhân. Chúng tôi nhận ra rằng một giấc mơ cần phải cụ thể hóa và tiền buộc phải là một trong những hệ quả. Chúng tôi phải là doanh nhân, ít nhất cũng phải biết cách bán giấc mơ của mình.
  • Sự đào thải: chúng tôi thấm thía được quy luật đào thải, hiểu sâu sắc khái niệm giá trị, chăm chỉ, động lực… những nhận thức này chỉ tới khi trải qua những khó khăn thực sự. Nhóm chúng tôi đã đào thải những con người không phù hợp và còn trơ lại những kẻ giá trị nhất. Chúng tôi có tiếp tục bị đào thải hay không thì còn chờ thời gian tới.
  • Những người bạn và không phải bạn: thêm một điều tuyệt vời nữa. Khi gặp khó khăn chúng tôi nhận được cả hai thứ: sự giúp đỡ và sự ra đi. Một số bạn bè ngỏ ý giúp đỡ và một số ra đi hoặc đòi hỏi về quyền lợi của mình. Tôi đã đọc rất nhiều sách tâm lý và tôi nghĩ mình đã giải quyết rất tốt mọi chuyện mà không để lại mâu thuẫn nào.

Những thứ đã mất

  • Chúng tôi đã mất định hướng từ cái ngày nhà đầu tư đề nghị “tăng lương” và lái chúng tôi vào một định hướng anh ta yêu thích. Quãng thời gian đó quả thật là một sự lãng phí về tầm nhìn, đó thật sự là giai đoạn chúng tôi đánh mất chính mình
  • Công nghệ: công nghệ chúng tôi xây dựng trong nửa năm có thể sẽ mãi mãi xếp xó. Tuy nhiên đây không thể nói là tin xấu. Cách chúng tôi xây dựng được nó vẫn còn nguyên.

Bài học

  • Về đầu tư: quá quắt lắm thì nhà đầu tư đầu tiên bạn nên chỉ để họ lấy 25% thôi. Quá con số này bạn ít có cơ hội tìm thêm nhà đầu tư khác nếu công việc của bạn thuận lợi và cần thêm vốn. Nhà đầu tư đầu tiên chiếm quá nhiều là một trở ngại. Nếu bạn không còn lựa chọn (như trường hợp của chúng tôi), hãy cài thêm điều kiện rằng nhà đầu tư phải exit (thoái vốn) bớt cổ phần nếu công ty có các vòng đầu tư sau. (Chúng tôi không biết tới điều này lúc đầu)
  • Lại về đầu tư: bạn hãy chỉ đồng ý việc đầu tư trọn gói (tức là nhận hết tiền luôn) hoặc theo giai đoạn đủ dài (khoảng 6 tháng). Nếu bạn nhận được lời đề nghị đầu tư theo từng tháng thì nhà đầu tư đó đang chơi quá an toàn và có vẻ chỉ muốn thuê bạn. Việc này không công bằng vì bạn đã dâng cổ phần ngay lập tức trong khi nhận lại dần dần.
  • Về nhận thức: bạn hãy tìm kiếm đầu tư và phát triển công ty theo hướng có lợi cho cả nhà đầu tư nữa. Do thiếu hiểu biết, chúng tôi đã không nghĩ được điều này và hậu quả là những gì chúng tôi làm đã không phát huy hiệu quả lợi ích dành cho nhà đầu tư (mặc dù rất tốt ở một số khía cạnh khác). Và hậu quả là thất bại cho họ.
  • Lại về nhận thức: đừng trao định hướng của bản thân cho bất cứ ai. Người khác có thể trợ giúp ta rất nhiều nhưng chỉ có chúng ta mới hoàn thành được công việc của mình. Một khi đánh mất quyền tự chủ, bạn đã nhốt ước mơ vào lồng và khi bước ra bạn thậm chí không còn nhận ra nó.
  • Về công việc: sau lần thất bại này, chúng tôi cho rằng tìm kiếm đầu tư là biện pháp cuối cùng. Chúng ta cần tự nuôi sống được chính mình trước khi tìm kiếm sự bổ sung. Tiêu tiền của người khác cũng thú vị đấy, nhưng nên nhớ đó là số tiền mà chúng ta phải kiếm lại gấp nhiều lần cho người ta, đó là công bằng. Tiêu tiền của mình thì dễ và thanh thản hơn nhiều.

Thất bại không phải là bạn

Nhiều người tung hô thất bại như là một điều cần thiết, thậm chí đáng quý. Đây thèm vào, thất bại chỉ tổ mất thời gian. Thất chỉ có giá trị rằng đừng nên làm lại những điều ngu ngốc mà vẫn không chỉ ra rằng tiếp theo nên làm gì. Thành công giá trị hơn nhiều – nó nói rằng lần sau có thể làm lại như thế, như thế… chúng tôi muốn theo đuổi thành công.

Và thất bại cũng buồn vãi đái, nhưng chúng tôi biết rằng mình chỉ cần làm đúng một lần thôi. Suy cho cùng hạnh phúc có lẽ nằm ở hành trình, bắt đầu lại có khi là điều hay. Không nợ nần và cũng không có gì để mất cũng có thể đã là may mắn…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s