Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới

Giỏi giang và kiếm được nhiều tiền là câu chuyện của học tập kĩ năng, nó khiến chúng ta có nhiều cơ hội trở thành người tốt. Nhưng để trở thành người vĩ đại thì sao?

Từ tất cả các tài liệu tôi được biết, không tài liệu nào kể về những con người vĩ đại mà chỉ đề cao về những kĩ năng. Những con người ấy chủ yếu được đề cao những giá trị của sự quyết tâm, lòng trắc ẩn, danh dự, cam kết, lạc quan, hào phóng, nụ cười, tình yêu thương, …

Đó là những thứ chúng ta đều có và hằng ngày vẫn trao nhận khi ít khi nhiều. Chúng ta biết cách tích trữ và điều hòa những giá trị ấy thành những dòng suối ổn định và mát lành, mang nguồn sống cho chúng ta và đôi khi cả những người xung quanh. Nhưng đó không phải sự vĩ đại, vì một thân cây tình cờ đổ cũng có thể làm dòng suối bị chặn đứng.

Ở những con người đạt được thành công lớn trong cuộc đời, họ biết cách để những giá trị vừa nói tới trở thành thói quen. Họ không phải để dành hay cân nhắc khi nào phải thể hiện chúng, nó ở khắp nơi trong từng tế bào và hơi thở, họ thực hành từng phút giây. Như những mạch nước nhỏ liên tục tích chung vào một dòng, một ngày họ chợt biến thành dòng sông, cơn lũ không gì có thể ngăn cản.

Cuốn sách “Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới” đề cập tới những nguyên tắc để con người trở thành người bán hàng vĩ đại nhất. Rộng hơn nó dành cho những người muốn tìm thấy giá trị của cuộc đời mình. Đây là một cuốn sách bạn sẽ đọc hơn 200 trang, còn lại là ghi chép trong gần 50 trang còn lại, mỗi trang trong một tuần. Thực hiện xong điều này cũng là xong các nguyên tắc của cuốn sách – được hình ảnh hóa bằng 10 cuốn da dê trong câu chuyện truyền cảm.

“Con muốn trở thành người bán hàng vĩ đại nhất thế giới”

Cậu bé Hiphi mới chỉ mười mấy tuổi, vừa nói ông chủ và cũng là cha nuôi của mình. Cậu đã đi cùng ông chủ qua nhiều hoang mạc, làng phố. Khi phải lòng con gái một ông chủ hiệu buôn, cậu quyết tâm trở thành người vĩ đại để có thể cưới cô gái làm vợ. Và hôm nay cậu đánh liều xin phép ông chủ – một nhà buôn vĩ đại – dạy cậu cách trở thành kẻ kế nghiệp ông.

Từ nhỏ Hiphi chỉ phụ việc trong đoàn buôn, cậu chưa biết bán hàng như cha nuôi của mình. Ông chủ chỉ cười nhưng cũng đồng ý để cậu bắt đầu, Hiphi phải mang theo vài chiếc áo choàng đẹp đẽ tới một vùng nghèo khó để bán hết trong vòng một tuần, thành phố Bethlehem.

“Chỉ cần có lòng quyết tâm, khó khăn sẽ không bao giờ quật ngã con được”. Khi ra đi cậu hứa với ông chủ sẽ luôn ghi nhớ câu nói này.

Mọi chuyện không hề suôn sẻ, Hiphi đã gõ toàn bộ cửa nhà trong thành phố nghèo, họ tỏ ra khó chịu vì ở đây đều chỉ lo tới cái ăn đã khó, chẳng ai buồn nghĩ tới những chiếc áo choàng ấm áp mà đắt đỏ của cậu. Trước ngày cuối cùng, Hiphi ngao ngán ngồi gặm mẩu bánh mì, và như bật khóc khi nhớ lại hội lính tráng đã ném chiếc áo thẳng lại vào mặt khi cậu không chịu giảm giá.

“Thất bại thật rồi, cái vị trí người bán hàng vĩ đại nhất thế giới có lẽ nào lại dành cho thằng nhóc con còn hôi sữa như cậu chứ” – trong đêm tối, Hiphi chua xót và tủi hổ nghĩ.

Nhưng cậu không quên câu nói của thầy, “Chỉ cần có lòng quyết tâm, khó khăn không bao giờ quật ngã được con”. Hiphi sốc lại tinh thần. Mai là ngày cuối cùng, biết đâu cậu sẽ gặp may, bán được dù chỉ một chiếc áo cũng coi như thành công bước đầu và cậu sẽ có thứ để kể cho ông chủ.

Suy nghĩ ấy làm Hiphi ấm lòng và thiu hiu ngủ, nhưng một tiếng sột soạt lớn làm Hiphi giật mình, có trộm?

Không phải, cậu lao về phía ánh lửa trong hang đá gần đó. Một cặp vợ chồng đang ôm sưởi ấm cho nhau, họ gật đầu thay cho lời chào khi Hiphi xuất hiện. Bên cạnh là một đứa trẻ còn đỏ hỏn và ướt át trong lớp áo người lớn và chăn mỏng. Hiphi đã hiểu ra, cặp vợ chồng vừa mới sinh em bé và họ đang phải chạy trốn ai đó trong này. Hai người kia không còn chú ý tới cậu nữa, người phụ nữ lạnh run vì mới sinh, chồng cô ta cũng không khá hơn, họ phải ngồi sát để sưởi lẫn nhau. Áo ngoài của hai người đã dùng để ủ em bé, xem chừng cái lạnh của hang đá trên hoang mạc cả đêm sẽ còn hành hạ họ khốn khổ.

Hiphi chăm chú nhìn đứa trẻ, nó ngủ ngoan cạnh ánh lửa bập bùng yếu ớt bên cạnh cha mẹ đang ngồi sát vào nhau. Rồi không nói gì, cậu đi ra khỏi hang.

Cậu trở về chỗ con la, lấy ra trong túi những chiếc áo choàng đắt tiền, trở vào hang. Cậu đắp lên người đứa trẻ và đưa hai chiếc cho cặp vợ chồng nghèo, họ nhìn cậu đầy biết ơn và ngạc nhiên, như cố nghĩ xem liệu Hiphi có từng quen họ, nhưng không khác được, cậu là một người xa lạ.

Hiphi không nói gì, chạy ra khỏi hang. Ngoài trời không còn tối, vì buổi đêm đó có một ngôi sao rất sáng. Cậu nhìn lên ngôi sao, ngây người ra chẳng hiểu mình làm như vậy, và cứ thế, nước mắt cậu tràn ra, Hiphi òa lên khóc.

Vậy là chẳng cần ngày mai cuối cùng nữa, cậu đã “bán” được hàng, nhưng chẳng có đồng nào cả, thất bại rồi. “Mình sẽ về gặp ông chủ và lại quay lại dọn chuồng ngựa cho mọi người như mọi khi mà thôi”. Cậu lững thững quay về luôn trong đêm, ngôi sao hôm nay sáng quá, thấy cả bóng cậu trên sa mạc cát. Nhưng Hiphi đâu còn để ý gì tới nó được, cậu chỉ cúi đầu đi, cậu miên man trong nỗi buồn đang quyện quật với sự thất vọng ê chề.

Hiphi về tới lán của đoàn buôn lúc nào không hay. Ông chủ đang đứng ở cửa trại, ông đang đứng yên một chỗ quan sát.

“Con về rồi đó à, con về từ Bethtehem, Hiphi?”. Ông chủ hỏi Hiphi đầy ngạc nhiên.

“Vâng, con đã về”. Hiphi buồn rầu đáp.

“Ngôi sao, đêm nay có ngôi sao sáng lạ kì. Bốn giờ trước ta thấy nó mọc ở Bethtehem và nó đi về phía ta. Và giờ xem này, nó dừng lại ngay trên đỉnh đầu ta. Ngôi sao nó đi theo con à Hiphi?”

“Ngôi sao? À, con cũng không để ý nữa”. Hiphi đáp.

“Không để ý? Quả là một đêm lạ kì, con có thấy điều gì đó đặc biệt không?”

Hiphi đang buồn, cũng định nói nhưng lại chẳng còn động lực gì cả, cậu nói không có gì. Rồi cuối cùng cậu cũng vẫn nói với ông chủ: “Vâng, đêm nay đúng là một đêm kì lạ của con, ông chủ ạ”.

Trong lúc đó ông chủ đã kiểm tra hết đồ đạc của Hiphi. “Con bán hết áo choàng rồi sao??”.

“Vâng”, nói tới đây thì Hiphi nức nở. Ông chủ dẫn cậu vào trong rồi nghe cậu kể lại câu chuyện đã thất bại thế nào, thấy tủi hổ ra sao rồi cuối cùng lại từ bỏ hi vọng bán hàng cuối cùng thế nào, lời cậu kể xen lẫn tiếng nấc rưng rức.

“HIPHI CON À, CON KHÔNG THẤT BẠI ĐÂU. Không tệ, không hề tệ chút nào đâu con ạ”. Ông chủ cũng ứa nước mắt sung sướng trả lời.

“Lại đây Hiphi, ta cứ nghĩ cả đời sẽ không tìm được ai kế thừa di sản của ta. Ngay khi ta thất vọng nhất thì ngôi sao đã mang con về”. Ông chủ nói rồi trao vào tay Hiphi một chiếc rương nhỏ làm bằng gỗ bách thơm đã cất giấu bí mật cả đời.

“Trong này là những gì giúp con trở thành người bán hàng vĩ đại nhất thế giới đấy cậu bé ạ”.

Hiphi mở chiếc hộp, thấy trong đó đựng mười cuốn da dê.

. . .

Khẽ giật mình, Hiphi, 80 tuổi, quay lại thực tại sau khi thoáng nhớ lại câu chuyện của mình. Ông đã là người giàu nhất thế giới, đang điều hành việc cho đi toàn bộ tài sản của mình (lần thứ rất nhiều trong đời) và chuẩn bị cho việc tìm người để trao lại chiếc hộp chứa mười cuốn da dê.

Nội dung mười cuốn da dê thế nào? Đã tới lúc mở cuốn sách ;).

Advertisements

2 thoughts on “Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới

    1. Haha, ngày trước em cũng không ưa dạng văn phong này. Giờ ko còn để ý nữa, chỉ căm thù khi sách bị dịch ngu và dịch sai hic hic.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s