Thất bại số 3

Hiện giờ là tháng 4/2016. Sáu tháng kể từ khi startup của chúng tôi bắt đầu nhận đầu tư. Mọi chuyện đã diễn ra khá ổn. Chúng tôi đã làm việc miệt mài và cho ra mắt những sản phẩm đáp ứng được nhu cầu của khách hàng (chính là nhà đầu tư hiện tại). Bên đầu tư khá ấn tượng và tin tưởng chúng tôi, họ cũng giúp đỡ và mở mang rất nhiều về kiến thức và tầm nhìn cho nhóm phát triển. Chúng tôi đã đưa ra được nhiều kết quả và nghiên cứu và có trang blog công nghệ riêng blog.richanchor.com.

Continue reading “Thất bại số 3”

Thất bại số 2

Đầu năm 2015 là một thời điểm đặc biệt. Khi đó tôi đã làm việc gần 5 năm tại một công ty khởi nghiệp hàng đầu trong nước, nhìn chung tốc độ học hỏi ở đó không còn được như vài năm ban đầu. Tôi vẫn phát triển bản thân thông qua việc đọc sách mỗi khi có thời gian rỗi. Một lần tôi đọc được hai quyển sách nói về khởi nghiệp (cụ thể là startup). Tôi thật sự phấn khích với việc một startup tạo ra giá trị và phải học hỏi nhiều thế nào để đạt tới thành công.

Cùng thời gian đó, hai người bạn cùng lớp của tôi du học ở Mỹ và Châu Âu về. Hai anh chàng đó muốn thực hiện một dự án về một hệ thống dữ liệu thông minh, và thật tình cờ là tôi có cả kĩ năng và nguyên liệu để cùng làm việc đó với họ.

Continue reading “Thất bại số 2”

Thất bại số 1

Năm 2014, tôi viết cuốn sách của riêng mình, mang tên “Những câu chuyện”. Sử dụng lối viết kiểu khoa học phổ thông để giải thích vũ trụ và sự sống hình thành từ đâu? Con người khởi sinh ra sao, sống và tồn tại thế nào? Sứ mệnh của chúng ta là gì và chúng ta phải làm thế nào để thực hiện điều đó?
Có thể nói cuốn sách có một mục đích khá mơ mộng: làm cho người đọc hiểu rõ về bản thân và thế giới, để rồi giúp họ biết ngạc nhiên trước vẻ đẹp của tự nhiên và làm những điều tốt đẹp – vốn là sứ mệnh chung của loài người.

Giấc mơ thời thơ ấu

Sáng hôm kia, tôi ngồi thờ thẫn ngẩn ngơ và ấm ức thầm trách mẹ mình. Bà gọi tôi dậy khi tôi đang chiêm bao lại giấc mơ tuyệt diệu chỉ có trong thời thơ ấu. Tôi thấy mình còn là cậu bé, đang dẫn em gái đi trốn những người lớn hay trừng phạt chúng tôi vì nghịch ngợm (thực tế tôi không có em gái, cô bé trong mơ có lẽ được tưởng tượng ra do niềm vui vợ tôi mới sinh một bé gái thiên thần). Chúng tôi chạy hướng về cuối làng, nơi có một cánh cửa rêu xanh mà người lớn vẫn nói đằng sau nó là thế giới bị nguyền rủa, trẻ con phải nói là sợ đến chết khiếp không bao giờ dám tới gần nữa là ngó vào xem.

Continue reading “Giấc mơ thời thơ ấu”

Scenes From A Memory

Từ những ngày còn làm mẹ đau vì những cú đạp từ bên trong bụng, tôi đã được làm quen với âm nhạc, đó là các bản quan họ trữ tình mà ca sĩ Thu Hiền hay biểu diễn qua đài phát thanh và băng cát-sét, và đến ngày tôi lọt lòng cũng là ngày bác tôi đi Nga về, đem về cái máy quay đĩa hát cùng với cơ man là đĩa nhạc của Modern Talking, tôi lớn lên trong niềm yêu thích thứ âm nhạc được coi là “xập xình, tân tiến” thời đó.

Continue reading “Scenes From A Memory”