[Ý nghĩa cuộc sống] (2) Khoa học của Chúa

Tóm tắt: Trong loạt bài viết về “Ý nghĩa cuộc sống”, tôi đang cố trả lời lần lượt các câu hỏi: “Vì sao chúng ta được sinh ra? Tương lai chúng ta sẽ thế nào? Chúng ta cần phải làm gì?”. Giải thích cặn kẽ về nguồn gốc vũ trụ là bước đầu tiên trả lời cho câu hỏi “Vì sao chúng ta sinh ra”?

Thông qua một bài viết trước, tôi đã thử trả lời câu hỏi “vũ trụ tới từ đâu?” dưới góc nhìn của niềm tin và thần thoại, thông qua lời của những người kể chuyện truyền tai nhau từ ngàn đời xưa.

Bài viết này đưa ra câu trả lời từ một hướng tiếp cận khác: khoa học và thực nghiệm. Điểm khác biệt giữa khoa học và thần thoại đó là lời tiên đoán của khoa học luôn đi kèm những bằng chứng chúng ta có thể kiểm tra được. Cũng vì thế chúng ta phải tốn thời gian hơn để hiểu – như một lời báo trước về độ dài của bài viết.

Continue reading “[Ý nghĩa cuộc sống] (2) Khoa học của Chúa”

Advertisements

Thay đổi, tạo mới thói quen

Trung bình một ông bố/bà mẹ ở Mỹ chi gần 7 ngàn đô la mua sắm dành cho con của họ cho tới khi em bé tròn 1 tuổi. Target – tên của tập đoàn bán lẻ giá rẻ lớn thứ 2 tại Mỹ, họ có hàng triệu hộ mua hàng trong hệ thống. Nếu làm cho mỗi hộ có con nhỏ tiêu 7 ngàn đô trong 1 năm, họ sẽ thu được lợi nhuận khủng khiếp.

Continue reading “Thay đổi, tạo mới thói quen”

Công thức sở hữu giá trị công ty

Bài viết này dành cho các gã khờ (giống như tôi trước khi đọc được nó) lần đầu khởi nghiệp hoặc lập công ty. Dù bạn/các bạn là cá nhân, nhóm hay tổ chức thì tôi cũng sẽ gọi các bạn là một công ty để bài viết được dễ hiểu.
Với tư cách là chủ sở hữu, thì sau đây là một trong những vấn đề khó khăn cho bạn khi ra quyết định:
1. “Một nhà đầu tư nói rằng họ muốn trả tiền để mua lại 30% cổ phần (stock) công ty bạn. Bạn nên đồng ý không?”
2. “Bạn đã tìm thấy người phù hợp để làm nhân viên đầu tiên cho mình. Bạn nên trả lương và cổ phần bao nhiêu cho anh ta?”

Continue reading “Công thức sở hữu giá trị công ty”

Giấc mơ thời thơ ấu

Sáng hôm kia, tôi ngồi thờ thẫn ngẩn ngơ và ấm ức thầm trách mẹ mình. Bà gọi tôi dậy khi tôi đang chiêm bao lại giấc mơ tuyệt diệu chỉ có trong thời thơ ấu. Tôi thấy mình còn là cậu bé, đang dẫn em gái đi trốn những người lớn hay trừng phạt chúng tôi vì nghịch ngợm (thực tế tôi không có em gái, cô bé trong mơ có lẽ được tưởng tượng ra do niềm vui vợ tôi mới sinh một bé gái thiên thần). Chúng tôi chạy hướng về cuối làng, nơi có một cánh cửa rêu xanh mà người lớn vẫn nói đằng sau nó là thế giới bị nguyền rủa, trẻ con phải nói là sợ đến chết khiếp không bao giờ dám tới gần nữa là ngó vào xem.

Continue reading “Giấc mơ thời thơ ấu”

Sức mạnh của điều nhỏ bé (3)

Khoảng 2010, tại Việt Nam, một công ty công nghệ là Cốc Cốc, sở hữu một công cụ tìm kiếm và trình duyệt web – hai nền tảng công nghệ rất lớn – đang gặp khủng hoảng. Công ty trẻ măng này được đã đầu tư mạnh mẽ, hàng mấy chục triệu USD. Đầu năm 2013 đã có tới 300 nhân lực với chất lượng tốt hơn mức chung của thị trường, nhân viên của họ hoàn toàn xứng đáng với mức lương cao hơn các công ty chung ngành. Chỉ sau nửa năm, đến giữa năm 2013, có vẻ như tiền đầu tư đang cạn dần trong khi hơn 300 cái tàu há mồm chất lượng cao vẫn phải được “tiếp than” đều đặn.

Continue reading “Sức mạnh của điều nhỏ bé (3)”

Sức mạnh của điều nhỏ bé (2)

New York những năm 1960-1990 được coi là thủ đô tài chính của thế giới. Nhưng cũng suốt thời gian đó, thành phố chìm trong nạn tội phạm tồi tệ nhất trong lịch sử, mỗi năm có trên đưới 650.000 – hơn nửa triệu vụ phạm tội và giết người nghiêm trọng. Đường phố New York đìu hiu một cách đáng buồn khi màn đêm buông xuống, tất cả người già, trẻ em và những người dân hiền lành đều tìm mọi cách về và yên vị trong nhà trước khi trời tối. Khi trời tắt nắng cũng là lúc các cuộc điện đàm báo cáo từ cảnh sát tuần tra bắt đầu tra tấn tổng đài sở cảnh sát về vấn đề bạo lực xã hội.

Continue reading “Sức mạnh của điều nhỏ bé (2)”

Sức mạnh của điều nhỏ bé (1)

Khi một tai nạn xảy ra và làm ai đó phải chết. Con người không may mắn ấy, có thể trước đó đã đồng ý hiến xác của mình để cứu người. Nếu đúng vậy thì ở một khía cạnh nào đó, cái chết của anh ta lại cứu mạng cả nửa tá người đang mòn mỏi đợi chờ được thay mới bộ phận cơ thể để tiếp tục được sống. Tôi có một người bác gái phải chạy thận nhân tạo gần 15 năm nay. Dừng quá trình này lại bác sẽ không sống tiếp nổi, nếu có một quả thận mới từ người khác, bác sẽ thoát khỏi bệnh viện và sống bình thường. Có một thứ như quả thận đó tồn tại và giá của nó tầm một căn nhà, bác sẽ mua được, nhưng bác đã chờ 15 năm – 1/4 cuộc đời.